|
Xóm
Nghèo
Ái
Khanh
Bé
Đoàn quặt tay sau lưng vịn chân, chân còn
lại nhảy lò cò quanh chiếc sập gụ. Bà
Hoạt đang dùng khăn ẩm lau sạch những ngọn
lá chuối, sắp chồng lên nhau, chuẩn bị cho
ngày mai đem ra chợ bán. Nghe con nhảy đùng đùng
bà gắt lên:
-- Nè! Mầy có ngưng không? Nhảy, nhảy té lòi
họng bây giờ.
Bà vừa dứt câu thì... y như rằng, thằng bé
té huỵch xuống đất. Bà thảng thốt quăng cái
khăn chạy bương ra đỡ thằng bé lên. Thấy nó
không hề hấn gì, bà nổi giận đập bôm
bốp vào lưng nó:
-- Nè! Nè! Đã nói rồi mà không nghe! Phá gì mà
phá còn hơn quỷ nữa.
Đã té mất hồn chưa kịp khóc nhỏng nhẻo,
lại bị mẹ khện cho hai khện vào lưng đau điếng
nhưng bé Đoàn chẳng dám thút thít tiếng nào,
len lén đến ngồi trên ghế, chống tay vào bàn.
Bà Hoạt la lên:
-- Còn ngồi đó nữa hả? Lo đi tắm rửa rồi
ăn cơm đi!
Nó ngoan ngoãn đi vào trong lấy quần áo ra sau
tắm rửa. lúc trở lại đã thấy chị Hương
ngồi phụ với mẹ xếp lá chuối. Có lẽ mẹ
đã kể cho chị Hương nghe chuyện lúc nãy hay
sao nên chị cứ nhìn nó cười cười. Nó đến
bàn thấy bịch ni lông, mở ra thấy hộp bánh
Trung Thu, reo lên quên chuyện vừa rồi:
-- A! Bữa nay Trung Thu, có bánh nữa ngon quá ta!
Nó mở hộp bánh ra nhìn: hai cái bánh nướng vàng
rọm hấp dẫn, hai cái bánh dẻo trắng tinh
thấy thèm nhỏ dải. Nó đưa tay sờ lên mặt
bánh, chưa kịp hỏi gì chị Hương đã bảo:
-- Đừng có đụng vào! Chị mua để cho bác
Bảy cuối xóm đó!
Đoàn tiu nghỉu. Nhớ lại hai tuần trước nó
bị kinh phong sùi bọt mép, mẹ đi bán chưa
về chị Hương luýnh quýnh khi thấy nó run
bần bật, hai tay giật giật quíu vào nhau,
chị vừa khóc vừa chạy ra đường kêu cứu.
May sao bác Bảy đi ngang qua, chạy vào cạo gió,
giật tóc mai cứu sống nó. Tối lại, mẹ nó
về nghe chuyện qua nhà cám ơn ông Bảy... Hôm
nay Trung Thu, đây là dịp để gia đình cám ơn
bác ấy cứu mạng Đoàn.
Sẵn cây viết chì nằm trên bàn, nó đưa cây
viết viết nắn nót vào nắp hộp:”của bác
Bảy” như ngụ ý cám ơn riêng với bác rồi
chuẩn bị đậy lại, chưa kịp làm chị Hương
đã giật cái nắp hộp đậy lên bảo:
-- Thôi cưng ráng nhịn, bữa nào chị có việc
làm chị mua bánh kẹo gì cho em ăn. Cái nầy
mắc lắm để dành tạ ơn người ta.
* **
Bé Đoàn thẫn thờ nhìn theo tay chị bỏ hộp
bánh vào bao ni lông và nhanh nhẩu bước ra
khỏi nhà. Nó tựa cửa nhìn theo. Trong xóm đã
có một đám con nít đang tụ tập xách lồng
đèn, nó nhìn ra thèm thuồng. Bỗng bà Hoạt
gọi giật nó:
-- Đoàn! Vô phụ má cái này!
Những bó lá chuối gói gọn gàng bà đã sắp
sẵn hẳn vào đôi gióng. Bà bảo nó đè mạnh
những xấp lá chuối xuống để bà bỏ thêm
một vài xấp nữa. Phụ mẹ xong thì chị Hương
cũng về tới. Bà Hoạt phụ con gái dọn cơm
ra ăn...
Sau khi Hương cho quà về, bà Bảy mở hộp bánh
ra nhìn. Bà cũng thấy thèm, nhưng bà lại nhớ
đến vợ chồng ông bà Thụ y tá kế bên
cạnh nhà. Tháng trước, đi thăm thằng con trai
bà đang học tập tận Bù Đăng, Bù Đốp, bà
không có đồng xu dính túi, vợ chồng bà bàn
bạc suốt đêm. Ông Bảy đạp xe ba gác, mướn
chiếc xe suốt cả tháng lo đóng tiền thuê xe
có lúc phải đi vay mượn thêm; bà thì bán xôi
chỉ lời được bữa ăn hằng ngày. Cuối cùng,
túng thế quá sáng hôm sau hỏi mượn vợ
chồng bà Thụ một ít tiền đi thăm nuôi.
Kết quả thật bất ngờ: cả hai ông bà vui
vẻ cho mượn đúng số tiền ông bà hỏi không
những vậy mà còn chạy vào lấy luôn một gói
đường nửa ký ra gửi cho thằng Vĩnh làm quà
nữa. Ông bà Bảy rưng rưng cảm động hứa có
ngày đền đáp...
Bà Bảy đậy nắp hộp lại nuốt ực nước
miếng, nhủ thầm lát nữa hỏi ý kiến chồng
xem sao! Chưa đầy mười phút sau, Ông Bảy vào
nhà mặt mày cau có, bà lên tiếng:
-- Bữa nay có kiếm được gì không ông?
-- Thiệt xui hết chỗ nói. Gặp thằng cán bộ
bảo chở cho nó cái tủ lạnh tới đường
Trần Hưng Đạo, đem vô nhà cho nó nó trả cho
được 15 đồng. Ai ngờ nhà nó tuốt lầu sáu,
vác được cái tủ lạnh lên lầu mệt đứt hơi
cho nó, ra cái xe ba gác bị tháo mất cái bánh
xe sau...
-- Vậy là lỗ?
-- Thì chứ còn gì nữa? Hỏi vậy mà cũng
hỏi. Phải mượn của chủ thêm một trăm hai
bữa nào có trả.
Đáp xong ông tới nằm phè ra giường thở
dốc. Bỗng ông nhìn trật qua bàn và hỏi:
-- Gói gì ở trên bàn vậy bà?
-- Hộp bánh Trung Thu của bà Hoạt cuối xóm
cho đó.
-- Bánh Trung Thu? Chà! Bả sang dữ vậy? Mà bà
nhận của người ta làm gì? Người ta đã nghèo”sặc
gạch” mà còn lấy của người ta làm gì!
-- Thì tui nhất định không nhận nhưng cô Hương
cổ năn nỉ nhận coi như trả ơn vụ tui cứu
thằng Đoàn hôm nọ đó mà!
Ông Bảy thở dài:
-- Thiệt! Sao mà ai cũng khổ quá! Cái xã hội
gì đâu mà chẳng có một người sung sướng!
Bà Bảy chưa kịp hỏi về việc giải quyết
hộp bánh thế nào thì ông Bảy nhổm dậy:
-- Nè bà! Bà đừng ăn nghe. Nhịn thèm đi, đem
qua biếu cho ông bà Thụ đi.
Bà miễn cưỡng:
-- Ừ thì tui cũng định bàn với ông vậy mà!
***
Bên ngoài đường đã tối, đàn trẻ con bắt
đầu nối đuôi rước đèn... Bài hát được
đồng loạt cất lên:
Tết Trung Thu đốt đèn đi chơi.
Em đốt đèn đi khắp phố phường.
Đèn xanh xanh với đèn tím tím...
Em đốt đèn dạo khắp cung trăng...
Ông bà Bảy nhìn ra ngoài mỗi người mang một
ý nghĩ. Bà bảo:
-- Thôi ông tắm rửa đi! Tui đem hộp bánh qua
biếu ông bà Thụ rồi về liền.
Bà tất tưởi chụp hộp bánh bước ra khỏi
nhà. Ông nhìn theo vợ ngậm ngùi. Lâu rồi
những chất dinh dưỡng cả hai không còn dám
nghĩ tới. Kiếm ăn từng bữa dư đồng nào dành
dụm chờ ngày thăm nuôi Vĩnh, thằng con trai
duy nhất, bất hạnh lấy phải con vợ không ra
gì. Vĩnh đi học tập chưa đầy hai năm, con
vợ nó đã cuốn gói theo người khác.
Bà Bảy bước vô nhà gặp lúc ông bà Thụ đang
ngồi múc những muỗng thuốc bột từ một
hộp lớn bỏ qua những mảnh giấy cắt sẵn.
Bà Thụ đon đả:
-- Mời bà ngồi chơi!
Rồi nhìn bịch ni lông trên tay bà Bảy như dò
hỏi. Bà Bảy nghiêng người chào ông Thụ và
bảo:
-- Bữa nay Trung Thu, biếu ông bà hộp bánh ăn
chơi lấy thảo.
Bà Thụ tiếp bao ni lông và bảo:
-- Bà bày đặt quá! Chỗ xóm giềng với nhau
cả mà.
Bà Bảy chào ra về ngay vì trời cũng đã tối,
bà về lo cơm nước cho chồng. Ông bà Thụ cám
ơn rồi tiễn khách ra cửa. Ông đậy nắp
hộp thuốc Equinol lại, gói nốt hai gói thuốc
còn lại và bảo:
-- Gói ít đủ bán vài ngày thôi. Gói nhiều quá
thuốc ẩm hết.
Nghề chích dạo và bán thuốc cảm cúm không
cần toa bác sĩ của ông coi vậy mà sống được.
Nghe tiếng trẻ con hát hò ngoài sân, ông bà nhìn
nhau nao nao nhớ lại thủa ấu thời của mình.
Bà thở dài bảo:
-- Bữa nay Trung Thu rồi! Coi vậy mà tui với ông
có đời sống cũng tương đối so với dân
trong xóm. Hồi sáng đi chợ tui có mua hai cái bánh
để lát khuya ăn bánh uống trà với ông cho
vui. Bây giờ bà Bảy lại biếu thêm một hộp,
tui nghĩ có lẽ mình đem biếu người khác đi
ông ạ!
Ông Thụ tán đồng ngay ý kiến vợ và ông
nhắc với vợ về cô Hương -- thư ký đánh máy
của xã -- vừa bị sa thải vì bắt
gặp”chị nuôi” ở trong cơ quan sau khi phân
phối thịt cho nhân viên đã cột sẵn dây
chuối, để lúc về có tên ai nấy nhận, chị
dùng dao thẻo bớt mỗi xâu thịt một miếng
đựng đầy túi ni lông. Chị Hương ức lòng nên
phản đối. Chỉ tuần lễ sau là bị xã trưởng
gọi lên cho thôi việc lý do... dư thừa nhân
viên, quỹ tiền tệ lại bị giới hạn. Ai cũng
biết chị oan ức nhưng”chị nuôi” là vợ bé
của tên xã trưởng nên đành ngậm ngùi tiễn
chị ra khỏi xã...
***
Ông bà Thụ đồng ý đến thăm chị Hương và
biếu chị hộp bánh Trung Thu cũng như để chia
sẻ những xót xa không thể nói ra thành lời
trong lúc còn sống trong xã hội đầy dẫy
bất công này.
Trong đêm ấy, sau khi ông bà Thụ từ giã cô Hương
ra về thì bé Đoàn nhanh nhẩu đến mở tung
bao ni lông ra, miệng láu táu:
-- Má với chị Hương cho con ăn nha!
-- Ừa!
Bỗng nó la lên:
-- Ủa! Cái hộp bánh này của chị Hương đem
biếu bà Bảy hồi chiều mà.
Hương biến sắc:
-- Sao em biết?
-- Nè, có chữ của em viết”của bác Bảy”
ở bên trong nắp hộp nè!
Bà Hoạt, Hương lẫn bé Đoàn nhìn chăm chăm vô
hộp bánh Trung Thu với bao thắc mắc lạ lùng...
Ái
Khanh.-Hibicus, FL
Kết
Doan Association - P.O.BOX
2452Rockville, MD 20847-2452 - USA
|